Nhưng phải làm thế nào nếu bất đồng thực sự nghiêm trọng?

Chúng tôi muốn chia sẽ với các bạn ví dụ sau để ban hình dung quy trình này có sức mạnh đến đâu, mặc dù hầu hết những trường hợp thỏa thuận cung tháng không đến nỗi gay cấn và gây chia rẽ như trong ví dụ này.
    Stephen: Có một thời gian, tôi tham gia đào tạo chương trình nhạc sĩ cho hai trăm học viên tại một trường đại học,có nhiều giáo viên và khách mời tham dự.Chúng tôi lấy một để tài học búa nhất, nhạy cảm nhất, dẽ gây tốn thương nhất mà họ từng gặp – đó là vấn đề phá thai. Chúng tôi mời hai học viên, đại diên cho hai trường phát, một người hăng hái choong nạo phá thai, người kia ủng hộ tự do lựa chọn, ra trước lớp để tranh luận trước sự có mặt của hai trăm học viên. Tôi có mặt tại đó để nhắc nhở họ thực hành thói quen quan hệ tương thuộc có hiệu quả - tư duy cùng thắng, trước hết là hiểu ngườ, và đồng tâm hiệp lực.
    “Hai người có đồng ý trao đổi với nhau cho đến khi tìm ra giải pháp cùng thắng ?”
    “Tôi không biết sẽ ra sao! Tôi không cảm thấy…”
    “Khoan đã. Bạn sẽ không thua đâu. Cả hai sẽ cùng thắng.”
    “Nhưng làm sao co thể như thế được? Một người thắng, thì người kia thua.”
    “Hai người có quyết tâm thử làm không? Hãy nhớ là không được đầu hàng. Không được rút lui. Không được thỉa hiệp.”
    “Vâng…”
    “Được rồi. trước tiên hãy lắng nghe để thấu heieur bên kia bạn không được nói ý kiến của mình cho đến khi bạn nói lại quan điểm của bên kia và bên kia thừa nhận là đúng như vậy.”
     Khi hai  người bắt đầu đối thoại, họ không ngừng cắt lời nhau.
    “Đúng thế, nhưng anh không thấy rằng…”
     Tôi nói, “Đợi đã! Tỗi không biết bên kia có hiểu rõ không. Bạn có cảm thấy được rõ không?”
     Tuyết đối không.”
     “Được rồi. Bạn không được nói ý kiến của mình trước.”
      Không khí lúc ấy thật căng thẳng. Họ không chịu lắng nghe lẫn nhau. Họ bác bỏ thẳng thừng ý kiến của nhau do lập trường rất khác biệt của hai bên.
      Cuối cùng, sau khoảng 45 phút, họ mới  thực sự chịu lắng nghe lẫn nhau. Khi đó, thái độ và cử chi của họ thay đổi hắn, đến mức khó tưởng tượng; cả cử tọa cũng như vậy.
      Khi họ cởi mở tấm long để lắng nghe và thấu hiểu những nhu cầu, nỗi sợ và suy nghĩ của nhau về đề tài nhạy cảm như vậy, điều đó đã tạo ra một sức mạnh. Hai người trở nên xúc động với giọt nước mặt trong khóe mắt. Phần lớn cứ tọa cũng xúc động theo. Họ cảm thấy ân hận vì đã phán xét, lên án, vu không và tố cáo một cách không thương tiếc những người có suy nghĩ khác mình. Họ hoàn toàn bị thu phục vổi ý nghĩ hiệp lực cùng nhau tìm ra giải pháp chung. Rồi họ đưa ra hàng laotj phương án, bao gồm cả những cách nhìn mới đối với các biện pháp phòng ngừa thai, nhận con nuôi và giáo dục nhận thức. Sau hai tiếng đồng hô, họ nói với nhau: “Chúng ta đã không biết việc lắng nghe lẫn nhau có ý nghĩa lớn như thế nào! Bây giờ tôi đã hiêu vì sao bạn có ý nghĩ như vậy.”
     Sự đồng cảm chân thật là cơ sở cho sự hiệp lực có hiệu quả. Nó giúp vượt qua sự cản trợ của lập trường báo thủ.Nó tao ra sự cởi mơ, thông cảm và đoàn kết để cùng nhau giải quyết vấn đề. Vấn đề gây chia rẽ biến thành chất kết dính cho mối quan hệ giữa nhiều người liên quan và làm tăng khả năng giao tiếp và hiệp lực giữa họ để tìm ra giải pháp theo phương án thứ ba.
     Khi chúng ta thực sự tư duy theo cách cùng thắng, cố gắng lắng nghe và thấu hiếu lẫn nhau, tập trung sức mạnh đồng tâm hiệp lực để cùng nhay giải quyết vấn đề thay vì chống đối lẫn nhau thì kết quả đạt được thật là to lớn.
     Cùng thắng không phải là đối đâu; đó là sự đồng tâm hiệp lực đó không phải là quan hệ giao dịch vụ việc, mà là quan hệ chuyển hóa, tạo ra sự biến đổi. Những người tham gia trực tiếp hay đứng ngoài quan sát đều nhận thấy điều đó.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét