Chính chúng ta phải là sự thay đổi chung ta muốn có

   Chúng tôi hiểu rằng thông điệp chúng tôi đưa ra không phải là điều dễ thực hiện. Nó xa lạ trong cái thế giới dựa vào tư duy nóng vội, ngắn hạn, hưởng thụ. Nhưng chúng tôi có một số giả định về các bạn, những bạn đọc, đã khuyến khích chúng tôi chia sẽ thông điệp này.
   Vì bạn đã chọn đọc cuốn sách này, chúng tôi tin rằng có lẽ bạn cũng có nhiều điểm chung với những người chúng tôi làm việc trong tổ chức của chúng tôi và trong các cuộc hội thảo trên khắp thế giới. Bạn là người rất bận rộn. bạn có ý muốn là người có trách nhiệm, sống có ích và làm những điều tốt. Nhưng do bạn bận rộn, giống như nhiều người khác trong chúng ta, nên bạn có thể không cống hiến được theo cách mà bạn muốn hay có thể làm.
   Kinh nghiệm giúp chúng tôi có niềm tin vào những người như bạn và tin vào khả năng của chúng ta trong việc cùng nhau giải quyết những vấn đề gặp phải. Chúng tôi tin chắc rằng bằng cách phát triển khả năng lắng nghe lương tâm, lập kế hoạch và tổ chức công việc có hiệu quả để ưu tiên cho điều quan trọng nhất, chúng ta có thể có nhiều đóng góp cá nhân và tập thể mà hiện nay đang bị bỏ qua.
   Chúng tôi muốn bạn hãy nói kết với lương tâm mình một lúc và tự hỏi bản thân câu hỏi cuối cùng như sau :
   Liệu có điều gì mình nghĩ là mình có thể làm để tạo ra sự khác biệt ?
   Hãy suy nghĩ về câu hỏi đó. Nó có thể đòi hỏi phải trút bỏ những mô thức ảo tưởng, lý sự cùn, ham muốn, thói quen khẩn cấp... thậm chí cả vùng nhàn hạ của bạn. Nhưng sâu trong nội tâm, với sự trung thực của lòng mình, bạn có cảm thấy có điều gì mình có thể làm, công hiến nào mình có thể đưa ra, di sản nào mình có thể để lại mà điều đó có tác động tích cực đến gia đình, tập thể nơi bạn làm việc, tổ chức, công động và xã hội của bạn ?
   Nếu có, chúng tôi khuyên bạn hãy hành động. Như Gandhi từng nói : ‘‘Chính chúng ta phải là sự thay đổi mà chúng ta muốn có trên thế gian này’’. Hãy đưa ra lời hứa và thực hiện lời hứa. Hãy đặt ra mục tiêu và thực hiện mục tiêu đó. Nơi đó có sự bình yên. Như Emerson đã nói :

  ‘‘Không gì có thể đem lại sự bình yên cho bạn trừ bản thân bạn. Không gì có thể đem lại sự bình yên cho bạn trừ sự chiến thắng của nguyên tắc’’.
Read more

Những bước ngoặt

   Mỗi quyết định chúng ta đưa ra đều là quan trọng. Một số quyết định có thể được xem là nhỏ, nhưng trên thực tế khi các quyết định đó gộp lại với nhau sẽ hình thành thói quen của con tim, dẫn chúng ta đến một số phận nhất định.
   Một số lựa chọn của chúng ta, lúc đưa ra chúng ta không rõ, nhưng sau đó trở thành những bước ngoặt trong cuộc đời của chúng ta –những khoảng thời gian khi uu tiên cho điều quan trọng nhất tạo ra sự khác biệt. Đôi khi những quyết định như vậy rất khó khăn, đòi hỏi chúng ta phải có bản lĩnh vì quyết định đó là bất thường và thậm chí trái lô–gíc theo suy nghĩ của người khác. Nhưng nếu chúng ta lắng nghe lương tâm của mình và hy sinh cái ‘‘tốt vừa’’ cho cái ‘‘tốt nhất’’, chúng ta sẽ thấy tác động của nó đến chất lượng cuộc sống của chúng ta về sau.
   Để kết thúc cuốn sách này, chúng tôi muốn chia sẻ từ trải nghiệm đã trở thành bước ngoặt trong cuộc đời của từng người trong chúng tôi. Những trải nghiệm này đã thuyết phục chúng tôi về sức mạnh của việc ưu tiên cho điều quan nhất.
   Rebecca : Nhiều năm trước, khi cá con tôi đã đến tuổi đi học, tôi quyết định đó là lúc tôi quay trở lại trường để học tiếp. Những năm trước đó, tôi được một thời gian, tôi cảm thấy mặc dù đây là điều ‘‘tốt’’ đối với tôi, những điều ‘‘tốt nhất’’ đối với tôi là lấy chồng và chăm sóc gia đình. Tôi không bao giờ ân hận với quyết định đó –nó đã dẫn đến một cuộc sống hạnh phúc, niềm vui, thách thức và học tập nhiều hơn tôi tưởng. Nhưng cũng vì vậy, tôi đã không có được tấm bằng đại học, và tôi nghĩ bây giờ lúc làm điều đó.
   Tôi đã không dự kiến cảm xúc của mình khi tôi trở lại trường. Đó thật là một niềm vui sướng ! Tôi thích cảm giác phiêu lưu, sự hấp dẫn của việc học tập, thậm chí cả mùi của sách vở. Tôi đang làm điều mình thích nhất. Tôi cảm thấy như đang bay bổng khi bước vào tòa nhà hành chính của mình và nhận thấy con đường khá thuận lợi để thực hiện mục tiêu của mình. Khi rời tòa nhà, tôi nghĩ mình sẵn sàng thuê ai đó lo việc nhà để tôi tập trung toàn bộ thời gian cho việc học tập tại trường.
   Tôi trở về nhà với nỗi phấn chấn trong lòng. Tôi hồi hộp trước các cơ hội sẽ đến. tôi đã tham dự một số lớp qua một số năm và tự mình tiến hành một số công trình nghiên cứu. Nhưng ý nghĩ mình có thể dành toàn bộ thời gian và sức lực cho điều từng là nguồn gốc của niềm vui và sự an toàn của tôi trong quá khứ hầu như lấn át cả tâm hồn tôi.
 Tôi nói ‘‘hầu như’’ vì suýt nữa nó lấn át cả tiếng nói nhỏ nhẹ bên trong con người tôi : ‘‘Rebecca,gia đình cần đến cô’’.
   Tôi không muốn nghe thấy tiếng nói đó. Tôi viên ra hàng chục lý do vì sao tôi phải quay trở lại trường đại học. Nhưng tiếng nói trong nội tâm đó đã làm tôi không được thoải mái, và tất cả những sự hăng hái hay lý lẽ đều không thể dập tắt được. Cuối cùng khi tôi dừng lại không đấu tranh nữa và thực sự lắng nghe nó, tôi đã nhận ra sâu sắc rằng tôi còn có rất nhiều điều quan trọng phải làm vào lúc đó hơn là quay trở lại trường đại học.
   Đó là một trong những quyết định khó khăn nhất của đời tôi. Nó gần giống như miếng ăn đã đưa tận miếng ăn đã đưa tận miệng rồi lại đột nhiên biến mất. Nhưng sâu tận đáy lòng, tôi biết mình đã quyết định đúng. Tôi biết mình cần phải chuyển trọng tâm nỗ lực và tái cam kết với bản thân để cống hiến cho cuộc sống của các con mà lúc đó chỉ có tôi mới làm được. Chúng đang phải đối diện với sức ép lớn trong các thời khắc quyết định, và sự có mặt của tôi bên cạnh chúng, thắt chặt quan hệ sâu sắc để có ảnh hưởng tích cực đến chúng vào thời khắc quan trọng đó sẽ tạo ra sự khác biệt lớn đối với chất lượng cuộc sống của chúng sau này.
   Tôi lại tập trung mọi cố gắng để chăm sóc cho gia đình. Tôi dành thời gian tham dự lớp học buổi tối, qua đó tôi học thêm về sinh lý học, vi sinh học và các môn học nhân văn. Đó quả là điều thích thú và bổ ích. Nhưng niềm vui đó không sánh bằng những trải nghiệm với các con tôi. Bây giờ tôi nhìn chúng và tự hỏi : ‘‘Điều gì sẽ xảy ra với chúng nếu tôi chọn con đường khác ?’’.
   Tiếng nói nội tâm đã dẫn tôi đến sự lựa chọn hoàn toàn trái với lý lẽ và sức ép của xã hội. Nó dẫn tôi đến quyết định ưu tiên cho gia đình trên hết vào lúc có những cám dỗ để tôi không làm như vậy. Nó dẫn tôi đến quyết định sau đó là nhận lời làm việc với Stephen về cuốn sách ‘‘7 thói quan’’ và đóng góp cho công việc mà trước đó tôi không hề nghĩ tới. Nó là nguồn gốc của mọi quyết định tốt đẹp của tôi. Tôi buộc phải thừa nhận rằng có một trí tuệ vượt trội hơn nhiều so với trí tuệ của tôi, và sống hài hòa với nó là chìa khóa dẫn tôi đến sự cống hiến và niềm vui.
   Roger : Nhiều năm trước đây, khi việc làm ăn của chúng tôi gặp khó khăn, tôi và rebecca quyết định đi vào một giai đoạn mất thăng bằng có ý thức trong một hai năm. Chúng tôi thỏa thuận tôi sẽ dành thời gian đi đâu đó để trưởng thành và thử thách. Chúng tôi hiểu việc này làm tôi vắng nhà một thời gian dài, nhưng nó sẽ giúp chúng tôi thực hiện được các mục tiêu lâu dài chúng tôi.
   Sự mất cân bằng này đã đem lại kết quả mong muốn, nhưng khi thời gian kết thúc, tôi thấy rất khó khăn để rời bỏ nó. Có rất nhiều việc để làm đem lại lợi ích cho người khác và cho công việc kinh doanh, và nhiều sức ép để làm điều đó. Hết tuần này sang tháng kia cuối cùng sự mất cân bằng đó dường như trở thành một lối sống.
   Thế rồi có một bước ngoặt xảy ra khi tôi dừng lại và tự hỏi mình : ‘‘Có phải mình đang để cho những điều tốt nhất ?’’. Đó là thời khắc quyết định,khi tôi suy ngẫm tình hình và lắng nghe con tim mình, tôi nhận ra mình cần xác định một lập trường và đặt ra giới hạn số lượng các buổi tối vắng nhà trong một tháng.
   Quyết định này được thử thách gay go trong nhiều tuần sau đó. Nhưng dần dần những người đồng nghiệp khác nhận ra đây thực sự là quyết tâm và lời hứa của tôi, và họ đã giúp tôi thực hiện và đưa ra giải pháp thứ ba để tối đa hóa sự đóng góp của tôi cho sứ  mệnh chung.
   Tôi tin rằng khả năng đóng góp của tôi cho sứ mệnh chung tăng lên từ khi tôi đặt ra giới hạn đó và tin ra giải pháp thích hợp. Thực tế, đó là một trong những quyết định đã dẫn chúng tôi đến việc thực hiện cuốn sách này.
   Từ sự trải nghiệm này của bản thân, và từ việc quan sát nhiều điều khác trong quan trọng nhất, tôi hoàn toàn tin tưởng rằng có những bước ngoặt then chốt trong cuộc đời –những lúc chúng ta phải xác định lập trường và có cam kết cá nhân sâu sắc để tạo ra sự thay đổi. Luôn có cảm giác bình yên khi có sự quyết tâm làm điều mà bạn thấy thực sự quan trọng, mặc dù điều đó không quyết tâm, chúng ta sẽ sa vào tình trạng mất cân bằng và không hào hòa, với sự mất thăng bằng thì dễ dàng là trả giá cho sự thăng bằng.
   Stephen : Nhiều năm trước, tôi quyết định rời trường đại học và thành lập một tổ chức để có công hiến nhiều hơn. Tôi đã làm việc ở trường đại học hơn 20 năm, và rất yên ổn tại đó. Tôi đã có nhiều vai trò khác nhau, kể cả vị trí quản lý cấp cao. Tôi đã tham gia thành lập một bộ môn mới về hành vi của tổ chức, có một cuộc sống vui vẻ, dễ chịu với sự tự do thoải mái và một mức lương rất cao –đặc biệt khi được yêu cầu làm tư vấn và đi thuyết trình.
   Hơn nữa, tôi thực sự yêu công việc đang làm ! Tôi có một số lớp giảng cho nghiên cứu sinh với số lượng nhỏ và một số lớp cho sinh viên với số lượng lớn hơn 500 người. Tôi cảm thấy mình đang có ảnh hưởng lâu dài đối với cuộc sống của một bộ phận lớn sinh viên mà hầu hết năm thứ 4-5 đều học tại đây.
   Nhưng tôi cảm thấy cần phải phát triển các cách tiếp cận mới cho việc đào tạo các nhà quản lý, mà việc này đòi hỏi tôi phải dành toàn bộ thời gian. Tôi thực sự phải đấu tranh cân nhắc giữa cái tốt và cái tốt nhất. Cuối cùng tôi quyết định rời khỏi trường đại học, để đưa ‘‘7 thói quen’’ và ‘‘lãnh đạo dựa vào nguyên tắc’’ với các thành phần xã hội càng tốt. Tôi tin rằng việc này sẽ thành công về tài chính để tôi có thể chu cấp đủ cho gia đình, nhưng vẫn còn đó nhiều ẩn số chưa biết và những trăn trở muốn rút lui.
   Chỉ trong thời gian một hai năm, mức độ đóng góp, cảm giác thỏa mãn và sự hấp dẫn nội tại của các thách thức nhiều đến mức tôi tiếc rằng mình đã không làm việc này sớm hơn. Nó lại thức tỉnh tôi lần nữa : đừng có bị lôi cuốn bởi cái tốt ; hãy đi theo cái tốt nhất. Hãy đi theo con đường nào thể hiện sự cống hiến độc đáo của bạn. Hãy thoải mái rời bỏ vùng nhân hạ mà bạn cảm thấy không thoải mái rời bỏ vùng nhàn hạ mà bạn cảm thấy không thoải mái tiếp tục ở trong đó –tuy điều này nghe có vẻ mâu thuẫn.
   Với mỗi bước lớn lên của việc kinh doanh thì thách thức vẫn như cũ -ở lại với cái tốt và đã quen thuộc, hay là đi theo cái tốt nhất nhưng chưa quen. Mỗi bước như vậy đều có nỗi đau. Tôi nhớ lại có lần ở trong taxi tại một thành phố, trên đường tới khách sạn và toát mồ hôi giữa trời lạnh khi nhận ra có khả năng tôi đã đánh mất một số tiền lớn và đứng trước nguy cơ mất hết tài sản thế chấp cho khoản vay mới, những tài sản tôi đã dành dụm nhiều năm mới có, bao gồm nhà cửa và tất cả những khoản tiết kiệm khác. Tôi cũng làm cho những người thân bị lâm nguy, và đứng trước nguy cơ mất hết tất cả, kể cả công việc kinh doanh
   Thế rồi tôi suy nghĩ tất cả những tổn thất này thực sự là những khoản đầu tư vào các thị trường đang phát triển, những con người đang phát triển, các sản phẩm đang phát triển và những phần mất mát tưởng như ngu ngốc là những đầu tư vào học tập và những hiểu biết có thể dùng cho tương lai. Những suy nghĩ đó đều đúng, nhưng tình cảm thực của tôi lúc đó là hoàn toàn yếu đuối và lo sợ. Gia đình tôi đang lâm nguy. Tương lai tôi đang lâm nguy. Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy thật sự yếu đuối, trơ trọi và cảm thấy mình làm vào tình cảnh hiểm nghèo
   Ở mỗi khoảnh khắc lịch sử của sự thay đổi lớn về cơ cấu và chiến lược trong kinh doanh, chúng ta đều trải qua nỗi lo lắng và sợ hãi tương tự như khi rời bỏ vùng nhàn hạ mà chúng ta đã quen thuộc trong quá khứ. Khi đó luôn luôn có nhiều sự rủi ro. Chúng ta cần có niềm tin vào các nguyên tắc hiệp lực của quan hệ tương thuộc –người mẹ của sự phát triển đích thực, và sự thích thú, sự công hiến, miền tin vào tính cách và năng lực cơ bản của những người cùng tham gia vào quá trình tương tác hiệp lực ấy.
   Mỗi bước như vậy, tôi phải rời bỏ vùng an nhàn của mình. Tôi phải nhảy xuống hẻm núi, và mặc dù tôi biết có sự an toàn nhờ có dây thừng và lưới, tôi vẫn cảm thấy sự yếu đuối và sợ hãi. Nhưng trong mọi trường hợp, nỗi sợ hãi là thiếu căn cứ và sự rủi ro là đáng để thử thách. Những điều như niềm vui chung, sự hăng hái nhiệt tình, những hiểu biết và bài học mới mẻ, nhận thức mới về sự cống hiến, về ý nghĩa cuộc sống, về gia tăng giá trị, về công việc có ý nghĩa, về sự ảnh hưởng đến các tổ chức, các nền văn hóa, các xã hội –là cả một thế giới mà tôi chưa bao giờ chiêm nghiệm trước đây.
   Giai đoạn then chốt xuất hiện khi tôi quyết định đưa tài liệu này ra với thế giới, cả khu vực công lẫn tư nhân – để gây tác động đến các ngành giáo dục, bệnh viện, nhà thờ, các quỹ, các tổ chức phi lợi nhuận, các hiệp hội ngành nghề, các doanh nghiệp nhỏ mới khởi nghiệp, các doanh nghiệp bậc trung, các doanh nghiệp lớn, các công ty siêu quốc gia có mặt trong danh sách Fortune 500, Fortune 100, chính quyền liên bang, chính quyền các bang, các cộng đồng địa phương các hệ thống y tế, các tổ chức dược khoa –sau đó mở rộng ra quốc tế trong nỗ lực đưa phương pháp lãnh đạo dựa vào nguyên tắc ra toàn thế giới.
   Tất cả điều này được thực hiện chỉ trong một vài năm. Đến nay chúng tôi đã có cả một đội gồm những người có năng lực và quyết tâm với các kỹ năng phụ trợ, những người cùng chia sẻ một viễn cảnh chung với sự cam kết suốt đời với tuyên ngôn sứ mệnh của chúng tôi : 
   Phục vụ cộng đồng thế giới bằng cách giúp sức cho các cá nhân và tổ chức không ngừng nâng cao khả năng làm việc của họ nhằm đạt được các mục đích xứng đáng thông qua sự hiểu biết và sống theo sự lãnh đạo dựa vào nguyên tắc.
   Để thực hiện sứ mệnh này, chúng tôi không ngừng phấn đấu thực hành những điều chúng tôi đã dạy.
   Chúng tôi công khai tuyên bố rằng chúng tôi không ngừng nỗ lực thực hành điều chúng tôi dạy vì chúng tôi biết không ai có thể thực hiện được một mục đích cao quý bằng phương tiện thấp hèn, và rằng sức mạnh thực sự cho sự cống hiến lâu bền bắt nguồn từ sự chính trực, sự nêu gương, sự chỉ dẫn, trao quyền và liên kết
   Cho đến nay thách thức lớn nhất, ít nhất đối với tôi, là đặt gia đình lên trên nghề nghiệp,công việc công ty bạn bè, của cải vật chất. Tôi thực sự tin rằng nếu chúng ta chỉ quan tâm đến các nghĩa vụ và trách nhiệm khác trong cuộc sống mà lại bỏ mặc gia đình thì điều đó cũng giống như việc sửa sang những chiếc ghế trên boong con tàu Titanic. Như có người  nói : ‘‘Không có định chế nào thay thế được gia đình’’. Gia đình là định chế chủ yếu định hình cho tương lai của các cá nhân về tình cảm, tri thức tinh thần, đạo đức, xã hội, kinh tế, và cho toàn thể xã hội của chúng ta.
   Từ tất cả những điều trên tôi nhận thấy cần thiết phải có sự đóng góp ý kiến của nhiều người, của việc thành lập các hội đồng độc lập có sức mạnh với các cố vấn có năng lực chuyên môn cao và đạo đức tư cách tốt. Tôi nhận thấy tầm quan trọng của việc thành lập các hệ thống với cơ chế kiểm soát bên trong các doanh nghiệp và các tổ chức. Tôi nhận thấy tầm quan trọng của việc tham khảo ý kiến vợ tôi dựa theo trực giác của cô ấy, và thực sự cởi mở - dù tôi khi điều đó đi ngược ý muốn hay kế hoạch của tôi. Tất cả những điều này không ngừng dạy tôi rằng khiêm tốn thực sự là người mẹ của mọi đức hạnh, và tất cả mọi điều tốt đẹp trên đời luôn có đủ cho mọi người, nếu chúng ta sẵn sàng là một tác nhân chứ không phải là người đặt ra quy luật cho mình – nếu chúng ta sẵn sàng là một đầu dẫn qua đó các nguyên tắc được vận hành đúng đắn.
   Tôi đã biết chuyển giao việc quản lý doanh nghiệp cho người tốt, có năng lực và tham gia vào các vấn đề chiến lược cùng với họ với tinh thần đồng tâm hiệp lực. Tôi đã nhận thấy tầm quan trọng của việc không bao giờ vay mượn sức mạnh của chức vụ, thẩm quyền, hay quyền sở hữu –mặc dù thỉnh thoảng tôi cũng bị cám dỗ để làm điều đó.
   Tuy nhiên, tôi biết điều gì là đúng. Tôi biết đâu là những nguyên tắc. Tôi biết mình phải tuân thủ nó và để cho nó chi phối mình. Khi tôi làm như vậy, kết quả thường rất tốt. Còn nếu kết quả không được như vậy, tôi vẫn cảm thấy bình yên trong lòng.
   Cùng nhau, chúng tôi khẳng định rằng những lựa chọn hết sức quan trọng. Chúng tôi tin tưởng tuyệt đối rằng cách tốt nhất để tạo ra một cuộc sống có chất lượng là lắng nghe và sống theo sự mách bảo của lương tâm. Mỗi người chúng tôi đều đã có lúc có sự lựa chọn khác đi và đã nếm trải các hậu quả. Cùng nhau, chúng tôi nói rằng không có điều gì tác động lớn đến thời gian, đến chất lượng cuộc sống trong mọi thời khắc cho bằng việc học để lắng nghe và sống theo lương tâm của mình.
   Có thể có nhiều bước ngoặt trong cuộc đời của chúng ta, nhưng bước ngoặt quan trọng nhất là khi chúng ta đưa ra quyết định ; ‘‘Tôi sẽ sống theo lương tâm của mình. Từ lúc này này trở đi, tôi sẽ không cho phép để cho bất kỳ tiếng nói nào –tấm gương phản chiếu xã hội, hoàn cảnh, và ngay cả tỷ lệ của chính mình –lấn át tiếng nói của lương tâm. Dù hậu quả như thế nào, tôi sẽ tuân theo nó’’.
   Khi đưa ra quyết định như vậy, chúng ta tạo ra một cách sống mà theo đó chúng ta yêu thích các hệ quả thay vì lo sợ nó. Thời gian không còn là kẻ thù nữa ; nó là người bạn của chúng ta. Do chúng ta tuân theo các nguyên tắc ‘‘chính Bắc’’, nên thời gian là cái sẽ đem đến gặt hái trong cuộc sống của chúng ta.

   Hai món quà thiên phú lớn nhất của chúng ta là thời gian và sự tự do để lựa chọn –sức mạnh dẫn dắt các nỗ lực của chúng ta trong việc sử dụng thời gian đó. Bí quyết không phải là ‘‘tiêu dùng’’ thời gian, mà là ‘‘đầu tư’’ thời gian –vào con người, vào việc trao quyền, vào các dự án có ý nghĩa và những điều chỉnh nghĩa. Giống như mọi nguồn lực tư bản nếu chúng ta tiêu dùng thời gian, nó sẽ mất đi. Chúng ta sẽ làm mai một đi tài sản của mình. Nếu chúng ta đầu tư nó, chúng ta sẽ làm tăng tài sản của mình. Nếu chúng ta đầu tư nó, chúng ta sẽ làm tăng tài sản của của mình và nó sẽ đem đến phúc lành cho các thế hệ sau.
Read more

Trút bỏ gánh nặng

   Bộ phim sứ mệnh (mission) kể câu chuyện về một người đàn ông tham gia vào việc bắt cóc những người dân bản xứ đem bán làm nô lệ. Khi trở về làng vào một ngày nọ, trong cơn tức giận vì ghen tuông, anh ta đã giết chết người em trai. Hối hận trước hành động của mình , anh ta ngồi lì hàng tuần lễ trong tâm trạng vô vọng cho đến khi một tu sĩ đến thuyết phục anh ta rằng có một điều mà anh ta có thể làm để chuộc lại tội lỗi.
   Theo lời dạy của tu sĩ, anh ta đã có hành động tự hành thân xác mình để ăn năn hối lỗi bằng cách đi vào rừng sâu với một nhóm các nhà truyền giáo , trên lưng buộc dây thừng với một nhóm các nhà truyền giáo, trên lưng buộc dây thừng với một đống túi lưới chất đầy vũ khí và áo giáp của anh ta. Đường đi cực kỳ gian truân. Vác nặng trên vai, anh ta lê từng bước chân khó nhọc để leo núi, xuống đèo và vượt qua các thác nước. Một thành viên trong nhóm ái ngại cho sức khỏe của anh ta nên hỏi tu sĩ đã đến lúc để người đàn ông này trút bỏ các bao vác trên vai  hay chưa. Tu sĩ trả lời : ‘‘ Tự anh ta khắc biết khi nào’’.
   Sau những nỗ lực phi thường, cuối cùng người đàn ông này bò lên được đỉnh núi, toàn thân xây xước, rách bươm, và hoàn toàn kết sức. Khi mở mắt ra, anh ta đối mặt với một người bản xứ. MỘt thoáng im lặng, thế rồi người bản xứ lấy con dao ra... và cắt dây thừng. Đúng vào khoảnh khắc đó, anh ta cảm thấy hoàn toàn nhẹ nhõm, như được trút bỏ mọi gánh nặng đã kìm giữ anh ta. Từ lúc đó trở đi, người đàn ông này đã hiến dâng phần còn lại của đời giúp đỡ dân bản xứ cải thiện chất lượng cuộc sống.
   Như chúng tôi đã nói ở phần trước, mọi sự khai thông là sự phá vỡ, sự trút bỏ. Khi chúng ta tập trung vào ưu tiên cho điều quan trọng nhất trong cuộc sống thì cũng là lúc chúng ta trút bỏ những cái đang kim giữ chúng ta lại phía sau, ngăn cản chúng ta cống hiến như mong muốn.
   Trút bỏ những mô thức được ưa chuộng và thú vị nhưng dựa trên ảo tưởng. Điều có vẻ đúng trong ngắn hạn là cho rằng chúng ta có thể đặt mục tiêu và đạt được mọi thứ chúng ta muốn mà vẫn có được cuộc sống có chất lượng. Nhưng thực tế thì các nguyên tắc ‘‘Chính Bắc’’ mới chi phối chất lượng cuộc sống của chúng ta. Khi chúng ta theo đuổi các giá trị không phù hợp với các nguyên tắc ‘‘chính Bắc’’, thì rốt cuộc chúng ta đang cố kiểm soát hậu quả và kiểm soát người khác. Đó là điều không thể làm được. Khi chúng ta nâng một đầu chiếc gậy thì đồng thời chúng ta cũng nâng đầu kia lên. Có các nguyên tắc, nghĩa là có các hệ quả. Chỉ khi nào trút bỏ được những mô thức ảo tưởng, chúng ta mới được tự do hành động phù hợp với các quy luật chi phối sự bình yên và chất lượng cuộc sống.
   Trút bỏ những thứ không phải là ‘‘những điều quan trọng nhất’’. Tại một cuộc hội thảo của chúng tôi được tổ chức tại Singapore, có các nhà quản lý từ châu Âu, châu Á cùng tham dự. Khi chúng tôi giới thiệu Vòng tròn ảnh hưởng và Vòng tròn Quan tâm, các nhà quản lý phương Tây bắt đầu nói về Vòng tròn Ảnh hưởng giúp ích gì cho họ để tập trung vào việc cần làm. Một nhà quản lý châu á nói ; ‘‘Điều này rất lý thú. Khi nhìn vào các vòng tròn này, ý nghĩ đầu tiên của chúng tôi là ‘Đây quả là tuyệt vời ! Vòng tròn Quan tâm sẽ giúp chúng tôi biết cần phải vứt bỏ cái gì !’’’. Chúng ta chỉ có thể giải phóng bản thân để tập trung ưu tiên cho điều quan trọng nhất khi chúng ta trút bỏ những điều không quan trọng để tập trung thời gian và sức lực vào những điều quan trọng nhất.
   Trút bỏ lý sự cùn. Chừng nào còn bận tâm vào việc tự thanh minh và cái lý, chúng ta sẽ không có tự do để đáp lại tiếng nói của lương tam. Một trong những trai nghiệm tự tiếng nói của lương tâm. Một trong những trải nghiệm tự do nhất trong cuộc sống là cam két chỉ đáp lại tiếng nói của lương tâm. Những người nào làm thứ, dù chỉ trong một tuần, đều ngạc nhiên trước sự nhẹ nhõm của bản thân và trước lượng thời gian, sức lực đã bị hao phí để thanh minh cho những hành động đi ngược lại lương tâm.
   Trút bỏ lý sự cùn. Chừng nào còn bận tâm vào việc tự thanh mình và cái lý, chúng ta sẽ không có tự do đền đáp lại tiếng nói của lương tâm. Một trong những trải nghiệm tự do nhất trong cuộc sống là cam kết chỉ đáp lại tiếng nói của lương tâm. Những người nào làm thử, dù chỉ trong một tuần, đều ngạc nhiên trước sự nhẹ nhõm bản thân và trước lượng thời gian, sức lực đã bị hao phí để thanh mình cho những hành động đi ngược lại lương tâm.

   Trút bỏ những mặc cảm tội lỗi không cần thiết. Sự cảm nhận tội lỗi của lương tâm là một người thầy vĩ đại. Nó cho chúng ta biết khi nào chúng ta đã đi lệch khỏi các nguyên tắc ‘‘chính bắc’’. Nhưng nhiều tội lỗi mà số đông chúng ta mang trong mình là xuất phát từ lương tâm xã hội. Nó không dạy chúng ta điều gì ; nó cản trở sự tiến bộ của chúng ta. Chúng ta giải thoát bản thân khi xem xét tội lỗi của mình. Nếu điều đó xuất phát từ tấm gương xã hội, chúng ta nên trút bỏ nó. Nếu nó xuất phát từ lương tâm, chúng ta nên đối diện với nó, liên kết với cuộc sống của chúng ta, làm bất cứ điều gì để bù đắp lại và tiến lên. Dù phải làm gì thì điều đó cũng không khó khăn và có hại bằng việc tiếp tục sống với tội lỗi. Sống là học tập –tư sai lầm cũng như từ thành công. Có người nói : ‘‘Sai lầm thực sự trong đời là sai lầm mà từ đó chúng ta không rút ra được bài học nào’’.
   trút bỏ những nguồn lực bên ngoài của sự an toàn.
Chừng nào chúng ta còn tìm kiếm sự an toàn dựa vào tình trạng bận rộn, nghề nghiệp, sự công nhận tài năng, các mối quan hệ, hay từ bất cứ cái gì khác ngoại trừ sự chính trực của bản thân đối với lương tâm và nguyên tắc, thì coi như chúng ta chẳng thể làm gì để ưu tiên cho điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Vì chúng ta đã coi những điều đó quan trọng hơn điều chúng ta thực sự cảm thấy vào đó là tìm kiếm sự an toàn từ cuộc sống nội tâm, chúng tra mới có thể tự do làm điều thực sự quan trọng đối với chúng ta.
Read more

Đặc tính của những người dựa vào nguyên tắc

   Phán đâu trở thành con người dựa vào nguyên tắc không có nghĩa đã thực sự là người dựa vào nguyên tắc; vì đó là một quá trình phấn đấu suốt đời. Nhưng khi càng lên kết cuộc sống của mình với hướng “chính Bắc” bao nhiêu, chúng ta càng phát triển các đặc tính của con người dựa vào nguyên tắc bấy nhiêu.
   Chúng ta linh hoạt và chủ động hơn. Chúng ta không bị trói chân vào các kế hoạch và lich trình. Lịch trình là quan trọng, nhưng không phải là tát cả. Người dựa vào nhuyên tắc coi cuộc sống như cuộc phiêu luu. Chúng ta giống như các nhà thám hiểm dũng cảm tiến hành cuộc thám hiểm vào vùng lãnh thổ chưa ai đặt chân tới –dù không biết chắc điều gì sẽ diễn ra, những chúng ta tin tưởng nó sẽ lý thú và giúp ta trưởng thành, và ta sẽ khám phá ra một vùng đát mới, có những hiến mới. Chúng ta khôn gtimf sự an toàn trong sự nhàn hạ, mà dựa vào cái la bàn –những khả năng thiên phú đặc biệt của người –giúp ta xác định hướng đi một cách đáng tín cậy trong vùng đất xa lạ.
   Chúng ta có các mối quan hệ phong phú và hứu ich với người khác. Chúng ta coi trọng yếu tố con người hơn lịch trình công việc. Chúng ta làm rõ các kỳ vọng cuarnhau, không suy bì tranh đua hay chỉ trích lẫn nhau. Chúng ta làm cho người khác tin tướng về tính trung thực, thẳng thần, không thú đoạn, giữ lời hứa, nghĩ sao nói vậy của mình. Những người dựa vào nguyên tắc không phẩn ứng quá đáng trước hành vi tiêu cục, sự chi trích hay những điểm yếu của người khác. Ta dễ dàng tha thứ, không đố kỵ, không chụp mú, rập khuôn, vơ đưa cả nắm, cũng không hồ đồ. Ta chân thành vui mừng và tạo điều kiện cho sự thành công của người khác, tin vào tiềm năng chưa được bộc lộ của mọi người, góp sức tạo ra một môi trường thuận lợi cho sự trưởng thành và các cơ hội.
   Chúng ta sống đồng tâm hiếp lực.Thay vì cho rằng việc ai nấy làm, ta thấy  rằng kết quả sẽ tốt hơn nhiều nếu cùng nhau hiệ lực để thực hiện khát vọng chung. Chúng ta coi trọng những ý kiến khác biệt và tin vào giải pháp thứ ba của sự hiêp lực. Trong làm việc tập thể, chúng ta biết dựa vào điểm mạnh của nhau và bổ sung những điểm yếu của người này bằn điểm mạnh của người kia. Khi thương lượng và giap tiếp với người khác trong hình huống có tranh chấp , chúng ta biết tách biệt con người khỏi vấn đề tranh chấp biết tập trung vào lợi ích và mối quan tâm của người khác thay vì chỉ bênh vực cho lợi ích của mình.
   Chúng ta không ngừng học tập. Vì biết rằng có một “hướng chính Bắc”, nên chúng ta không ngừng tìm kiếm để khám phá, hiểu rõ và liên kết cuốc sống của mình với nó. Chúng ta luôn khiêm tốn và dễ tiếp thu, đọc rộng biết nhiều, thưởng thức những trí tuệ của các thời đại và biết lắng nghe người khác. Chúng ta không ngừng học tập thông qua sự trải nghiệm của bản thân.
   Chúng ta tập trung nhiêu fhonw vào việc cống hiến. Ta phân bố thời gian và sức lực để cống hiến nhiều hơn là để hưởng thụ, để cho đi nhiều hơn nhận được. Chúng ta là những người có xu hướng phụng sự. Ta timd cách cả thiện chất lượng cuộc sống của người khác cũng như của chính mình.
   Chúng ta làm ra những kết quả đặc biệt. Vì biết cân bằng giữa “sản xuất” và “nâng cao lực sản xuất”, nên ta phát triển khả năng sản xuất được nhiều hơn và bền vững, lâu dài. Chúng ta không làm việc quá sức nhưng cũng không ngừng rèn luyện kỹ năng mới. Chúng ta nâng cao nâng lực làm việc với người khác để tạo ra sản phẩm tương thuộc có chất lượng cao. Bất cứ làm việc gì, ta luôn áp dụng các nguyên tắc tạo ra kết quả có chất lượng.
   Chúng ta có hệ thống miễn dịch tâm lý lành mạnh. Do biết cách xử lý vấn đề, chúng ta không bị lây nhiễm “bệnh AIDS tâm lý”. Có thể ta gặp phải những bất trắc đột ngột vì bệnh tật, khó khăn tài chính, hya những thật vọng, những ta có nguồn lực để vượt qua. Chúng ta nuôi dưỡng các hệ thống miễn dịch lành mạnh trong quan hệ hôn nhân và gia đình, Khiến ta có thê thường xuyên trao đổi với nhau về những khúc mắc và cách xử lý đổi với các vấn đề như là tiền nong, quan hệ với gia đình hai bên, hay dạy dõ con cái dựa vào các nuyên tắc thay vì các khuôn mẫu. Chúng ta cùng nhau xay dựng các hệ thống miễn dịch trong các tập thể làm việc, các nhóm, các tổ chức.
   Chúng ta đặt ra các giới hạn cho mình. Chúng ta không bao giờ làm việc đến kiệt sức, chi tiêu dến mức không còn xu dính tui hay cứ xúc tiến các dự án cho tới khi cạn kiệt thời gian. Ta ít khi phụ thuộc vào yêu tố bên ngoài để quyết định khi nào thì thôi việc. Ta biết áp dụng các nguyên tắc và dùng trí tuệ xác định giới hạn cho mình nhằm tới đa hóa tính hiệu quả của bản thân. Ta biết tập trung nổ lực vào lúc ở đỉnh cao của sức mạnh và khả năng sáng tạo. Ta dành thời gian để nghỉ ngơi, giải trí , biiets chi tiêu khôn ngoan cũng như dành dụm cho các nhu cầu tương lai.
   Chúng ta có lối sống cân bằng. Chúng ta không phải là những người tham công tiếc việc, kẻ cuồng tín tôn giáo, nhà chính trị cực đoan, người ăn kiêng quá mức, hay những kẻ tham ăn, ham chơi…mà là những người hoạt động hãng hái trong tát cả các mặt thể chất, quan hệ xã hội, trí tuệ và tinh thần. chúng ta có cuộc sóng phong phú, đồng tâm hiệp lực với người khác.
   Chúng ta luôn lạc quan tin tưởng. Tin tưởng vào việc sống hài hòa với các nguyên tác ‘‘chính Bắc’’ sẽ đến lại chất lượng của cuộc sống, chúng ta luôn có được sự kiên trì và thanh thảm. Cảm giác an toàn của chúng ta không bắt nguồn từ công việc quan hệ xã hội, sự công nhận, quyên sở hữu, địa vị hay các yếu tố bên ngoài khác, mà bắt nguồn từ bên trong –từ việc sống theo các nguyên tắc theo lương tâm của mình.
   Chúng ta là những người trung thực. Không dối trá, hai mặt, hay đạo đức giả. Chúng ta nâng cao khả năng đưa ra và giữ lời hứa với bản thân và bới người khác. Chúng ta tạo ra số dự lớn trong tài khoản chính trực cá nhân của mình.
   Chúng ta tập trung vào còng tròn ảnh hưởng của mình. Không lãng phí thời gian và sức lực vào còng tròn quan tâm, chúng ta tập trung vào những điều mà mình có thể làm được và cải thiện hầu như mọi tính hình của bản thân.
   Chúng ta vun đắp cuộc sống nội tâm phong phú. Chúng ta ngày càng mạnh mẽ hơn nhờ khôn ngừng đổi mới tính thần, thưởng thức những sách báo khai trí, suy nghĩ, thiên định, hau những cách khác để nuôi dưỡng bối cảnh, ý nhĩa và mục địcg cuộc sống.
   Chúng ta tận hưởng cuộc sống. Chúng ta không tự trách mình về những sai lắm dại dột, hay những vụng về trong giao tiếp. Ta biết tha thứ cho lỗi lầm của bản thân và người khác. Ta không bị quan sầu não với những chuyện đã qua, hay mơ mộng hão huyền chuyện tương lai.  Ta sống có ý thức và tươi vui trong hiện tại, chuẩn bị kế hoạch kỹ lưỡng cho tương lai, và thích ứng linh hoạt với những thay đổi của hoàn cảnh. Chúng ta rèn luyện tính hài hước, tự chế giễu bản thân, nhưng không bao giờ chế giễu người khác.
   Khi càng có nhiều đặc tính nói trên bao nhiêu, thì cuộc sống chúng ta càng trở nên bình yên và hạnh phúc bấy nhiêu. Những tác động lớn đến chất lượng cuộc sống của bản thân chúng ta va những người xung quanh.

   Biết sống dựa vào nguyên tắc không phải là điề luôn dẽ dàng, những chắc chắn nó đem lại một cuộc sống có chất lượng. Điều quan trọng là chúng ta cứ cố gắng, cứ làm việc để tạo ra sự gắn kết ngày càng nhiêu hơn với phuong ‘‘chính Bắc’’ của mình.
Read more