Các nguyên
tắc và quy trình chúng tôi trình bày trong cuốc sách này nuôi dưỡng sự bình yên
trong cả bốn chiều kích của cuộc sống –sự bình yên của lương tâm, tâm trí óc,
các mối quan hệ… thậm chí cả thân.viễn cảnh đem lại mục đích và ý nghĩa cho
cuộc sống. Các vai trò trở thành sự thành thựu được thúc đẩy bởi lương tâm, có
mục đích và được lên kết lại. Tầm nhìn hàng tuần là chiếc cầu nối liên giữa bản
thân là sự đổi mới hàng ngày và hàng tuần. Từng thời khác lựa chọn trở thành
khoảng thời gian chúng ta sử dụng khả năng thiên phú của con người để hành động
với sự chính trực.
Viễn cảnh
chung và thỏa thuận bổn phân giúp chúng ta nhìn người khác dưới góc độ các co
hội chứ không phải những rắc rối. Chúng ta nhìn nhận con người khác với sự vật.
Họ không đơn thuần chỉ là “người được ủy quyền”. Họ cũng là con người biết sống
và suy nghĩ như chúng ta, họ cũng có khoảng trống giữa tác nhân và phản ứng,
những khả năng thiên phú và năng lực để hiệp lựa với chúng ta nhằm cùng
nhau tạo ra những điều quan trọng nhất
vượt xa những điều chúng ta làm một cách riêng lẻ.
Những nguyên
tác và quy trình nay làm thay đổi kỳ vọng của nhiều người về thơi gian va chất
lượng cuộc sống. Đây là điều quan trọng đới với sụ bình yên, vì sự bất an phân
flonws là do kỳ vọng không được đạp ứng –chúng ta mong đợi điều gì đó xảy ra,
hay cho kết quả theo ý muốn của mình nhưng điều đó đá không xảy ra. Do đó chúng
ta thất vọng, bực tức.
Gốc rễ của
vấn đề là ở chỗ nhiều kỳ vọng của chúng ta bắt người từ khuôn mãu dạy dỗ, đạo
đức nhân cách, hay tấm gương xã hội chứ không phải từ các nguyên tắc “chính
Bắc’.Đó là những mô thức khiếm khuyết. Chung không dựa trên cơ sơ các quy luật
co bản của cuộc sống,
Nhiều người
trong chúng ta kỳ vộng –một cách có ý thức hay do bản năng –rằng có thế chỉ
trải qua một ngày là làm được những điều đã có trong kế hoạch. Do đó, khi có
những thách thức bất ngờ xuất hiện, chúng ta bực tức, khổ sở vì không thế hoàn
thành kế hoạch đã đinh. Khi có ai đó đòi hỏi những điều mà chúng ta cảm thấy
bực bội. Chúng ta có xu hướng nhìn nhận người khác như những vật cản, làm gián
đoạn kế hoạch của chúng ta. Chúng ta coi sự thay đổi như kẻ thù của mình. Chúng
ta nghi rằng sự bình yên và hạnh phúc của chúng ta phụ thuộc vào việc chúng ta có
hoàn thành hết công việc trong mỗi ngày hay không.
Nhưng điều gi
sẽ xảy ra khi kỳ vọng thay đổi –khi chúng ta nhìn mỗi ngày như một cuộc phiêu
lưu mới lý thú theo bản đồ hành trình của chúng ta, với cái la bàn giúp chúng
ta định hướng trên địa hình xa lại… khi chúng ta nhìn các vấn đề gặp phải như
những cơ hội để giúp đỡ người khác… khi chúng ta mong đợi có những tình huống
thứ thác những ưu tiên của chúng ta, với miền tin cái la bàn sẽ giúp chúng ta
hướng tới điều “ tốt nhất”. Điều gì sẽ xảy ra khi sự bình yên và hạnh phúc của
chúng ta là kết quả của việc mỗi tối đi ngủ với nhận thức rằng chúng ta đã lựa
chọn ưu tiên cho điều quan trọng nhất trong suốt ngày đó? Liệu kỳ vọng đó có
tạo ra sự khác biệt trong cách thức chúng ta tương tác với những thực tại trong
ngày?
Chúng ta hãy
thử xem xét một kỳ vọng khác. Một cách có ý thức hay do bản năng, nhiều người
trong chúng ta kỳ vọng một cuộc sóng không có thách thứ. Do
đó, mọi thách thức hay vấn đề sinh ra đều gây ra đau khổ, vù nó không đáp ứng
kỳ vọng.
Những kỳ vọng đó không dựa trên cơ sở thực
tế. Sự đối kháng là một bộ phận tư nhiên của cuộc sống. Cũng như việc chúng ta
phát triển các cơ bắp của thân thể bằng cách vượt qua sự đối kháng, như là nâng
tạ, chúng ta cũng có thế phát triển các “cơ bắp” của tính cách bằng cách vượt
qua những thách thức và nghịch cảnh. Như M.Scott Peck đã nhận xét trong cuốn
sách “ Những con đường ít người đi” (the Road Les Traveled):
“Cuốc sống khó khăn. Đó là chân lý, một chân lý
vĩ đại. Nó là chân lý vĩ đại mỗi khi chúng ta nhận ra chân lý này, chúng ta lại
vượt lên chính mình. Mỗi khi chúng ta biết cuocj sống khó khăn không còn là vấn
đề nữa.”
Nếu chúng ta kỳ vọng sẽ có
thách thức, thì khi thách thức xảy đến, nó sẽ không gâp ra sự bực bội hay lo
sợ, đau khổ.
Ví dụ khác,
nhiều người trong chúng ta kỳ vọng người khác đồng ý với mình, thực hiện những
điều chúng ta cho là cần phải làm. Khi người khác không đồng ý với chúng ta,
khi họ có thắc mắc hoặc quan ngại, khi họ không nhiệt tình ủng hộ quyết định
của chúng ta hay đưa ra những ý kiên,khác, chúng ta liền cảm thấy không hài
lòng.
Vậy, sự khác
biệt sẽ như thế nào khi chúng ta kỳ vọng người khác ngìn vấn đề khác với chúng
ta, khi chúng ta coi trọng sự khác biệt, khi chúng ta mong đợi việc cùng nhau
hiệp lực sử dụng khả năng thiên phú của con người để tìm ra giải pháp theo
phương án thứ ba?
Kỳ vọng không
được đáp ứng sẽ gây ra sự bực bội, nhưng kỳ vọng lại do chúng ta kiểm soat.
Chúng ta không nói đến việc hạ thấp kỳ vọng, mà nói đến việc đặt nó vào những
thục tại của nguyên tắc “Chính Bắc”. Một cách phổ biến để chúng ta loại bỏ sự
bực bội gặp phải trong cuộc sống là xem
xét lại những kỳ vọng của mình. Mỗi khi cảm thẩy bực bội, chúng ta nên quay trở
lại gốc rẽ của vấn đề, bằng cách tự hỏi:
.Kỳ vọng nào
mà mình đặt ra nhưng đã không được thực hiện?
.Kỳ vọng đó có
đặt trên cơ sở nguyển tắc “chính Bắc”?
.Mình phải làm
gì để thay đổi kỳ vọng?
.Mình rút ra
bài học gì tự đây để có tác động đến những kỳ vọng trong tương lai?
Khi những kỳ
vọng của chúng ta không dựa trên cơ sở các thực tại “chính Bắc’, chúng ta đã tự
đặt mình vào tâm trạng bực bội và bất an.








0 nhận xét:
Đăng nhận xét