Bộ phim sứ
mệnh (mission) kể câu chuyện về một người
đàn ông tham gia vào việc bắt cóc những người dân bản xứ đem bán làm nô lệ. Khi
trở về làng vào một ngày nọ, trong cơn tức giận vì ghen tuông, anh ta đã giết
chết người em trai. Hối hận trước hành động của mình , anh ta ngồi lì hàng tuần
lễ trong tâm trạng vô vọng cho đến khi một tu sĩ đến thuyết phục anh ta rằng có
một điều mà anh ta có thể làm để chuộc lại tội lỗi.
Theo lời dạy của tu sĩ, anh ta đã có hành động tự hành thân xác mình để
ăn năn hối lỗi bằng cách đi vào rừng sâu với một nhóm các nhà truyền giáo ,
trên lưng buộc dây thừng với một nhóm các nhà truyền giáo, trên lưng buộc dây
thừng với một đống túi lưới chất đầy vũ khí và áo giáp của anh ta. Đường đi cực
kỳ gian truân. Vác nặng trên vai, anh ta lê từng bước chân khó nhọc để leo núi,
xuống đèo và vượt qua các thác nước. Một thành viên trong nhóm ái ngại cho sức
khỏe của anh ta nên hỏi tu sĩ đã đến lúc để người đàn ông này trút bỏ các bao
vác trên vai hay chưa. Tu sĩ trả
lời : ‘‘ Tự anh ta khắc biết khi nào’’.
Sau những nỗ lực phi thường, cuối cùng người đàn ông này bò lên được
đỉnh núi, toàn thân xây xước, rách bươm, và hoàn toàn kết sức. Khi mở mắt ra,
anh ta đối mặt với một người bản xứ. MỘt thoáng im lặng, thế rồi người bản xứ
lấy con dao ra... và cắt dây thừng. Đúng vào khoảnh khắc đó, anh ta cảm thấy
hoàn toàn nhẹ nhõm, như được trút bỏ mọi gánh nặng đã kìm giữ anh ta. Từ lúc đó trở đi, người đàn ông này đã hiến dâng phần còn lại của đời giúp đỡ dân bản
xứ cải thiện chất lượng cuộc sống.
Như chúng tôi đã nói ở phần trước, mọi sự khai thông là sự phá vỡ, sự
trút bỏ. Khi chúng ta tập trung vào ưu tiên cho điều quan trọng nhất trong cuộc
sống thì cũng là lúc chúng ta trút bỏ những cái đang kim giữ chúng ta lại phía
sau, ngăn cản chúng ta cống hiến như mong muốn.
Trút bỏ những mô thức được ưa
chuộng và thú vị nhưng dựa trên ảo tưởng. Điều có vẻ đúng trong ngắn hạn là cho rằng chúng ta có thể đặt mục tiêu và
đạt được mọi thứ chúng ta muốn mà vẫn có được cuộc sống có chất lượng. Nhưng
thực tế thì các nguyên tắc ‘‘Chính Bắc’’ mới chi phối chất lượng cuộc sống của
chúng ta. Khi chúng ta theo đuổi các giá trị không phù hợp với các nguyên tắc
‘‘chính Bắc’’, thì rốt cuộc chúng ta đang cố kiểm soát hậu quả và kiểm soát
người khác. Đó là điều không thể làm được. Khi chúng ta nâng một đầu chiếc gậy
thì đồng thời chúng ta cũng nâng đầu kia lên. Có các nguyên tắc, nghĩa là có các
hệ quả. Chỉ khi nào trút bỏ được những mô thức ảo tưởng, chúng ta mới được tự
do hành động phù hợp với các quy luật chi phối sự bình yên và chất lượng cuộc
sống.
Trút bỏ những thứ không phải
là ‘‘những điều quan trọng nhất’’. Tại một cuộc hội thảo
của chúng tôi được tổ chức tại Singapore, có các nhà quản lý từ châu Âu, châu Á
cùng tham dự. Khi chúng tôi giới thiệu Vòng tròn ảnh hưởng và Vòng tròn Quan
tâm, các nhà quản lý phương Tây bắt đầu nói về Vòng tròn Ảnh hưởng giúp ích gì
cho họ để tập trung vào việc cần làm. Một nhà quản lý châu á nói ; ‘‘Điều
này rất lý thú. Khi nhìn vào các vòng tròn này, ý nghĩ đầu tiên của chúng tôi
là ‘Đây
quả là tuyệt vời ! Vòng tròn Quan tâm sẽ giúp chúng tôi biết cần phải vứt
bỏ cái gì !’’’. Chúng ta chỉ có thể giải
phóng bản thân để tập trung ưu tiên cho điều quan trọng nhất khi chúng ta trút
bỏ những điều không quan trọng để tập trung thời gian và sức lực vào những điều
quan trọng nhất.
Trút bỏ lý sự cùn. Chừng nào còn bận tâm vào việc tự thanh minh và cái lý,
chúng ta sẽ không có tự do để đáp lại tiếng nói của lương tam. Một trong những
trai nghiệm tự tiếng nói của lương tâm. Một trong những trải nghiệm tự do nhất
trong cuộc sống là cam két chỉ đáp lại tiếng nói của lương tâm. Những người nào
làm thứ, dù chỉ trong một tuần, đều ngạc nhiên trước sự nhẹ nhõm của bản thân
và trước lượng thời gian, sức lực đã bị hao phí để thanh minh cho những hành
động đi ngược lại lương tâm.
Trút bỏ lý sự cùn. Chừng nào còn bận tâm vào việc tự thanh mình và cái lý,
chúng ta sẽ không có tự do đền đáp lại tiếng nói của lương tâm. Một trong những
trải nghiệm tự do nhất trong cuộc sống là cam kết chỉ đáp lại tiếng nói của
lương tâm. Những người nào làm thử, dù chỉ trong một tuần, đều ngạc nhiên trước
sự nhẹ nhõm bản thân và trước lượng thời gian, sức lực đã bị hao phí để thanh
mình cho những hành động đi ngược lại lương tâm.
Trút bỏ những mặc cảm tội lỗi
không cần thiết. Sự cảm nhận tội lỗi
của lương tâm là một người thầy vĩ đại. Nó cho chúng ta biết khi nào chúng ta
đã đi lệch khỏi các nguyên tắc ‘‘chính bắc’’. Nhưng nhiều tội lỗi mà số đông
chúng ta mang trong mình là xuất phát từ lương tâm xã hội. Nó không dạy chúng
ta điều gì ; nó cản trở sự tiến bộ của chúng ta. Chúng ta giải thoát bản thân khi xem xét tội lỗi
của mình. Nếu điều đó xuất phát từ tấm gương xã hội, chúng ta nên trút bỏ nó.
Nếu nó xuất phát từ lương tâm, chúng ta nên đối diện với nó, liên kết với cuộc
sống của chúng ta, làm bất cứ điều gì để bù đắp lại và tiến lên. Dù phải làm gì
thì điều đó cũng không khó khăn và có hại bằng việc tiếp tục sống với tội lỗi.
Sống là học tập –tư sai lầm cũng như từ thành công. Có người nói : ‘‘Sai lầm thực sự trong đời là
sai lầm mà từ đó chúng ta không rút ra được bài học nào’’.
trút bỏ những nguồn lực bên ngoài của sự an toàn. Chừng nào chúng ta còn tìm kiếm sự an toàn dựa vào tình trạng bận rộn, nghề nghiệp, sự công nhận tài năng, các mối quan hệ, hay từ bất cứ cái gì khác ngoại trừ sự chính trực của bản thân đối với lương tâm và nguyên tắc, thì coi như chúng ta chẳng thể làm gì để ưu tiên cho điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Vì chúng ta đã coi những điều đó quan trọng hơn điều chúng ta thực sự cảm thấy vào đó là tìm kiếm sự an toàn từ cuộc sống nội tâm, chúng tra mới có thể tự do làm điều thực sự quan trọng đối với chúng ta.
trút bỏ những nguồn lực bên ngoài của sự an toàn. Chừng nào chúng ta còn tìm kiếm sự an toàn dựa vào tình trạng bận rộn, nghề nghiệp, sự công nhận tài năng, các mối quan hệ, hay từ bất cứ cái gì khác ngoại trừ sự chính trực của bản thân đối với lương tâm và nguyên tắc, thì coi như chúng ta chẳng thể làm gì để ưu tiên cho điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Vì chúng ta đã coi những điều đó quan trọng hơn điều chúng ta thực sự cảm thấy vào đó là tìm kiếm sự an toàn từ cuộc sống nội tâm, chúng tra mới có thể tự do làm điều thực sự quan trọng đối với chúng ta.








0 nhận xét:
Đăng nhận xét