Khi tiến hành việc tự nhận thực và xem xét
các mô thức của chúng ta, chúng ta phát hiện ra rằng chúng đã ăn sâu bám rể.
việc thay đổi không hề dễ dàng. Thông thường chúng ta chỉ nhìn vào danh sách
việc cần làm, những nhiệm vụ trước mặt, và chúng ta rút lui vào thế giới riêng.
Tôi cảm thấy mình như người canh
giữ thời gian. Tôi luôn tự hỏi mình phải làm gì để tồn tại, để tiến nhanh, để
không lãng phí thời gian? Tôi cần phải sửa chữa cái này, thay thế cái kia. Tôi
hiểu đó là một cách nhìn máy móc, nhưng tôi muốn đi nhanh hơn nữa –lâu lâu trở
về nhà sớm hơn một chút, có ít vấn đề hơn một chút. Tiếng kêu tích tắc của
chiếc đồng hồ treo tường không ngừng tăng sức ép hàng ngày. Tôi phải làm xong
việc này vào giờ kia, việc kia vào giờ này, việc này trước giờ kia, và điều gì
sẽ xảy ra nếu… tôi cảm thấy mình phải kiếm soát nhieuf hơn nữa, phải nằm rõ mọi
việc,phải trách để xảy những điều bất ngờ và có những ngày nghỉ ngơi.
Đây là những mô thức có sức nặng. Chúng là đường xoắn
ốc đi xuống. Theo mô thức đó, càng làm việc nhiều, chúng ta càng vị lún sâu.
Còn đối với ngày làm việc theo phần tư thứ
II, điều thay đổi trước tiên là suy nghĩ của chúng ta –cách chúng ta nhìn vào
một ngày làm việc. Những công việc đem lại cơ hội cho sự trưởng thành, sự hoàn
thiện cá nhân. Chúng ta có thể làm việc dựa vào năng lực cảu mình –để học tập,
nâng cao kỹ năng, tăng cường khả năng làm việc –hay dựa vào tính cách –trung
thực hơn, hiểu biết hơn để lắng nghe tiếng nói của lương tâm. Chúng ta có thể
phấn đấu làm thay đổi các hệ thống làm việc và khiến cho chúng có hiệu quả hơn.
Sức sáng tạo kỳ diệu xuất hiện khi chúng ta dừng lại để suy nghĩ và lắng nghe.
Tôi đứng lùi
lại. Tôi nhìn vào bức tranh lớn. tôi nhìn các thách thức, nhưng tôi cũng thấy
đó là những cơ hội để xây dựng các mối quan hệ và tạo ra sự hiệp lực. Quá là sự
khác biệt lớn đối với tôi! Tôi mong có sự định hướng cá nhân, dừng biệt lớn đổi
với tôi! Tôi mong có sự định hướng cá nhân, dừng lại để kiểm tra cái la bàn và
chiếc bản đồ cuộc đời của mình. Tôi tự hỏi bản thân, nó có phù hợp không? Tôi
nhìn vào sức mạnh khi các bộ phận trong con nười tôi kết hợp đồng bộ với nhau.
Tôi ngạc nhiên trước điều mình học hỏi được khi tôi biết dừng lại và xem xét
các quá trình của cuộc sóng –những điều xảy ra khi tôi hanh fdodongj phù hợp với
các nguyên tắc, tôi cầng thấy nhiêu cơ hội. Tôi cảm thấy bản thân ngày càng
đáng tin cậy hơn. Tôi đang tăng cường sức mạnh của tính cách và năng lực cảu
mình. Niềm tin của tôi vào người khác cũng tăng lên. Thật kỳ thú.
Đôi khi tình hình khó khăn hơn. Chúng ta mắc phải sai lầm. Chúng ta
quay trở lại những thói quen cũ, chạy theo tính khẩn cấp, những mô thức cũ,
muốn giải quyết theo cách nóng vội, làm được nhiều mà nhanh –ngay cả khi chúng
ta đang hoạt động trong Phần tư thứ II.
Những chúng ta càng thực hành nhiều sự lãnh
đạo cá nhân và chuyển vào Phần thư thứ II bao nhiêu, chúng ta càng cảm thấy
trưởng thành, có sức sống báy nhiêu. Nó sẽ không ngừng tôt hơn, nó là sự phát
triển đi lên theo đường xoắn ốc. Mỗi bộ phận của cuộc sóng sẽ bổ sung cho bộ
phận khác, và ngày càng có nhiều điều tốt đẹp hơn.








0 nhận xét:
Đăng nhận xét