Khi nhing vào mô thức lãnh đạo thay cho mô
thức quan lý, chúng ta sẽ bắt đầu nhận ra các cơ hội ở những nơi mà chúng ta
chưa từng nghĩ đến trước đó.
Một phụ tá của chúng tôi đã chứng minh điều
nay rất rõ. Giống như một số người có gia đình khác, vợ chồng anh hàng tuần
thường dành ra thời gian đề sum họp với con cái và tìm cách chuyện trò, hỏi han
việc học tập và các hoạt động khác trong cuộc sống thường ngày của các con. Họ
đã làm việc này đều đặn trong một thời gian và nay quyết đinh rằng đây có thể
là một cơ hội cho vai trò lãnh đạo cũng như quản lý.
Họ đã cùng nhau thay đổi cách sử dụng thời
gian, thay vì đi ngày vào lịch trình, họ bắt đầu ra soát lại tuyên ngôn sứ mẹnh
của gia đình. Họ thảo luận ý nghĩa của gia đình vững mạnh. Họ đánh giá sự tiến
bộ và ôn lại các nguyên tắc,có lên quan đến gia đình –con trai, con gái, anh
chị em sinh viên, bạn bè. Họ dành ra vài phút trong kế hoạch thời gian của mình
để giúp con cái lập ra các mục tiêu dựa vào nguyên tắc cho từng vai trò, như
công việc giúp đỡ gia đình và hỏi han công việc hàng ngày của nhau. Những mục
tiêu này rất đơn giản và phân chia theo năng lực của từng đứa con –nhũng đưa
lớn hơn thì làm nhiều việc hơn, bé hơn thì làm ít hơn. Những đứa trẻ có thể học
tập từ những ví dụ cụ thể và luôn trao đổi với nhâu.
Hàng tuần, họ treo tấm bảng ghi lich trình
vào cánh cửa tủ lạnh để ai cùng nhìn thấy. Họ dành ra một số thời gian cho các
mục tiêu và những hoạt động chung, cũng sinh hoạt trong gia đìnhm tham gia vở
kịch tại trường, thời gian bố mẹ dẫn nhau đi chơi. Họ đặt viên đá lớn vào bình
trước. Điều đó đòi hỏi thời gian, nhưng các thành viên trong gia đình bắt đầu
học hỏi kinh nghiệm quan hệ gia đình và làm thế nào để tạo ra sự khác biệt.
Người phụ tá này cho biết như sau: “Đứa con gái 7 tuổi của chúng tôi nói rằng
bây giờ nó nhận ra cần phải giúp chị làm việc nhà vì chị nó cũng sẽ giúp lại
nó. Con bé nói bây giờ nó không ngại việc nhà nữa”.
Mỗi gia đình có cách làm khác nhau, nhưng
việc làm cho mỗi thành viên trong gia đình hiểu được mục tiêu của nhau va cách
cùng nhau thực hiện mục tiêu đó sẽ làm tăng sức mạnh cho nhau.
Người phụ tá của chúng tôi chia sẽ suy nghĩ
sau:
“Giá trị của quá trình này được biểu lộ một cách có ý
nghĩa nhất khi chúng tôi chơi trò đố đứa con 4 tuổi nhân diện những thứ có giá
trị nhất treo trên tường phòng ngủ của nó. Thay vì chọn bức tranh nổi tiếng hay
hình vẽ do nó tự vẽ, con bé đã chọn bản tuyên ngôn sứ mệnh của gia đình. Tôi
thực sự xúc động trước câu trả lời của nó. Từ đó tôi nhận ra ảnh hưởng lâu dài
mà chúng ta có thể tạo ra dối với con cái cứng như tầm quan trọng của việc hiểu
rõ và thừa nhận những điều tốt đẹp trong con người của chúng.”
Đôi khi chúng ta quên không nghĩ đến vai trò
lãnh đạo của mình trong gia đình, trong khi đó là một cơ hội tốt để gây ảnh
hưởng! Một trong những di sản lớn nhất mà chúng ta để lại cho con cái là ý thức
về mục đích sống và trách nhiệm đổi với những nguyên tắc đúng đán.








0 nhận xét:
Đăng nhận xét