Quan hệ tương thuộc kiểm chứng "Tầm quan trọng"

   Sự chuyển từ mô thức độc lập sang mô thức tương thuộc tạo ra một cách nhìn hoàn toàn mới. Nó có tác động mạnh mẽ đến các quyết định của chúng ta về cách sử dụng thời gian tốt nhất - cũng như kết quả đạt được của chúng ta. Nó thực sự xác định lại khái niệm "tầm quan trọng". Hãy nhớ lại về Ma trận quản trị thời gian.
Khi bạn nhìn qua lăng kính của thực tế tương thuộc, hãy suy xét các câu hỏi sau đây:
- Điều nào sau đây quan trọng hơn: thực hiện công việc có hiệu quả...hay dành thời gian để trao quyền cho nhân viên hay con cái làm việc đó, cả đối với trước mắt cũng như trong tương lai? Sự lựa chọn nào sẽ có tác động lớn nhất tới chất lượng thời gian của bạn, thời gian của người khác, thời gian của tổ chức?
- Điều nào sau đây quan trọng hơn: bỏ ra thời gian để giám sát và kiểm tra người khác, hay giải phóng tiềm năng sáng tạo to lớn của người khác để họ tự cai quản bản thân?
- Điều nào sau đây quan trọng hơn: sắp xếp thời gian của bạn để giải quyết có hiệu quả các vấn đề gây ra bởi những kỳ vọng trái ngược...hay dành thời gian để làm việc với người khác nhằm trước hết làm rõ những kỳ vọng của nhau?
- Điều nào sau đây quan trọng hơn: bỏ ra thời gian để cố gắng giaỉ quyết các vấn đề gây ra do sự giao tiếp hạn chế, hay dành thời gian cho việc xây dựng các mối quan hệ dẫn đến sự giao tiếp có hiệu quả?

   Thế hệ quản trị thứ tư là một mô thức "con người". Nó tập trung vào mối quan hệ tương tác đồng tâm hiệp lực có hiệu quả giữa con người với nhau nhiều hơn là vào việc quản lý có hiệu suất cao, cứng nhắc các "sự việc". Sự khác biệt giữa cách tập trung vào con người và cách tập trung vào sự việc là một trong những khác biệt sâu sắc nhất giữa thế hệ quản trị thứ ba và thứ tư. Thế hệ quản trị thứ ba tập trung vào quản lý và kiểm soát. Nó hạ thấp con người xuống ngang hàng với sự việc.
   Nhưng mô thức quản trị thời gian thế hệ thứ tư coi con người là trước tiên, sau đó mới đến sự việc. Trước tiên là lãnh đạo, sau đó mới là quản lý. Trước tiên là hiệu quả, sau đó mới là hiệu suất. Trước tiên là mục đích, sau đó mới đến cơ cấu. Trước tiên là viễn cảnh, sau đó mới đến phương pháp thực hiện.

MÔ THỨC "CON NGƯỜI"        MÔ THỨC "SỰ VIỆC"
      Lãnh đạo               Quản lý
     Hiệu quả                Hiệu suất
  Tính linh hoạt
/phát hiện bất ngờ          Cơ cấu có sẵn
Khả năng suy xét              Biện pháp
    Nguyên nhân        Tác dụng / Triệu chứng
Sự giải phóng/Sự trao quyền   Kiểm soát
Người lập chương trình       Chương trình
   Sự biến đổi             Giao dịch vụ việc
      Đầu tư                   Chi phí
Dịch vụ khách hàng       Hiệu suất hành chính
   Các nguyên tắc            Các kỹ thuật
    Sự hiệp lực             Sự thỏa hiệp
     Tính dồi dào           Tính khan hiếm

   Mô thức tập trung vào con người tạo ra cách nhìn và cách tiếp cận hoàn toàn khác đối với cuộc sống, như chúng ta thấy ở bảng so sánh trên.
   Rõ ràng mô thức "sự việc" rất phù hợp khi chúng ta quản lý các sự việc. Nhưng nó không phù hợp - và không có hiệu quả - khi chúng ta cố áp dụng vào con người. Nó chẳng khác gì chơi quần vợt bằng chiệc gậy đánh gôn - công cụ không phù hợp với thực tế.
   Mô thức con người rất quan trọng đối với sự thành công trong các mối quan hệ gia đình hay trong mọi loại tổ chức. Nhà công nghiệp nổi tiếng của Nhật Bản, Konosuke Matsushita chỉ ra rằng nhiều sai lầm và thách thức trong kinh doanh của phương Tây là do mô thức chủ yếu sau đây:
   Với tư duy coi suy nghĩ là việc của các sếp còn công nhân chỉ lo cầm cờ-lê-tua-vít, các bạn đã tin rằng đó là cách hoạt động kinh doanh tốt nhất - làm thế nào moi được các ý tưởng từ đầu óc của các sếp và chuyển nó sang bàn tay các công nhân.
   Còn đối với chúng tôi, cốt lõi của quản lý là nghệ thuật huy động và lôi kéo tất cả mọi nguồn lực trí tuệ của tất cả nhân viên nhằm phục vụ công ty. Chúng tôi đã tính đến toàn bộ phạm vi của những thách thức kỹ thuật và kinh tế - chúng tôi hiểu rằng trí tuệ của một vài nhà quản trị, dù thông minh đến đâu, cũng không đủ đề giành được thắng lợi.
   Chỉ còn cách tập hợp sức mạnh trí tuệ tập thể của tất cả mọi nhân viên thì công ty mới có thể đương đầu với sự biến động và những trở ngại của môi trường kinh doanh ngày nay.
   Khi "nhìn" dưới góc độ của một thực tế tương thuộc, chúng ta sẽ nhanh chóng nhận ra tầm quan trọng của việc dùng thời gian cho các hoạt động Phần tư thứ II như là xây dựng các mối quan hệ, tạo lập viễn cảnh chung và làm rõ những kỳ vọng. Chúng ta cũng sẽ nhận thấy rằng phần lớn những điều chúng ta làm theo phương pháp quản trị thời gian truyền thống mới chỉ là chặt cành lá một cách có hiệu suất, chứ chưa đụng chạm gì đến cái gốc rễ mang tính tương thuộc.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét