Niềm tin bắt nguồn từ sự đáng tin cậy

   Niềm tin là chất keo dính của cuộc sống. Nó là thành phần quan trọng nhất trong sự giao tiếp có hiệu quả, là nguyên tắc cơ bản để gắn kết các mối quan hệ - hôn nhân, gia đình, và tổ chức dưới mọi hình thức - với nhau. Còn bản thân niềm tin lại bắt nguồn từ sự đáng tin cậy.

   Stephen: Có lần, đứa con trai nhỏ của tôi nghe thấy tôi phê phán tàn nhẫn một người khác. Cu cậu lập tức chạy đến chỗ tôi và nói: "Bố ơi, bố có yêu con không?" với một vẻ thành thực, yếu đuối và rất dễ bị tổn thương. Thằng bé đã nhìn thấy ở con người tôi có khả năng ghen ghét đố kỵ người khác và ngay lập tức liên hệ điều này vào mối quan hệ cha con của chúng tôi. Cu cậu đang chất vấn sự đáng tin cậy của tôi. Cu cậu muốn biết chắc có nên tin vào tình thương yêu của tôi hay không.
   Tôi có một sự trải nghiệm hoàn toàn khác khi được mời làm giáo sư thỉnh giảng tại một trường đại học trong thời gian một năm ở Haiwaii. Khi đến nơi, tôi thấy nơi ăn chốn ở không được như mong đợi nên đã đến gặp ông hiệu trưởng để phàn nàn với ông ta về giám đốc nhà khách của nhà trường. Lúc đó tôi tỏ ra bức xúc và thất vọng. Tôi thắc mắc với ông về hợp đồng và cam kết đã thỏa thuận như thế nào và thực tế trái ngược ra sao.
   Vị hiệu trưởng lắng nghe tôi nói với sự tôn trọng, sau đó nói: "Stephen, tôi rất phiền lòng khi nghe chuyện này, nhưng thực ra giám đốc nhà khách của chúng tôi là người rất tốt, có năng lực...Chúng ta sẽ mời anh ấy đến đây để cùng nhau giải quyết vấn đề này."
   Đó không phải là điều tôi muốn nghe. Tôi không muốn dính dáng vào việc này. Tôi chỉ muốn kêu la phàn nàn để anh ta khắc phục, thế thôi. Tôi sẽ không bao giờ quên những giây phút chờ đợi ông giám đốc đến phòng ông hiệu trưởng, và những điều nảy sinh trong tâm trí tôi lúc đó. "Mình dính vào chuyện bê bối gì thế này? Mình có thể phải chịu một phần trách nhiệm đối với bê bối này. Đúng là cách giao tiếp của mình không ổn cho lắm". Thái độ hung hăng dịu xuống, tôi trở nên khiêm nhường và có phần kiềm chế và lúng túng về sự ngạo mạn của mình.
   Khi ông giám đốc bước vào phòng, tôi lên tiếng: "Chào anh, anh khỏe không, rất vui được gặp lại anh". Và tôi chợt nhận rõ thái độ hai mặt của mình. Ngược lại, tôi cảm thấy ông hiệu trưởng sao mà đáng kính thế, ông là người nhất mực tin tưởng nhân viên của mình, ông nói tốt về họ và muốn họ cùng tham gia giải quyết mọi vấn đề tiêu cực xảy ra!
   Ông hiệu trưởng là người dựa vào nguyên tắc. Tôi tin rằng nếu có ai phàn nàn với ông ấy về tôi - dù với cương vị gì - thì ông cũng sẽ cư xử với tôi tôn trọng như thế. Con người này luôn trung thành với những người không có mặt.
   Từ đó, tôi không bao giờ dám xem thường uy tín của người khác trước mặt ông nữa. Tôi đã biết rõ ông là người như thế nào.
   Sự tin cậy là điều bạn không thể ngụy tạo hay dùng biện pháp cấp tốc mà có được. Nó chủ yếu phụ thuộc vào tính cách - vào sự đáng tin cậy của cá nhân.
   Nếu không có nền tảng của sự đáng tin cậy, thì lòng tin chỉ có tính chất tạm thời. Nó không có nguồn dự trữ. Không có niềm tin vào động cơ cơ bản. Sự giao tiếp trở nên thận trọng, cảnh giác, đầy rẫy sự vờ vĩnh và thủ thế. Ngược lại, sự đáng tin tạo ra tính linh hoạt và nguồn dự trữ trong các mối quan hệ. Thỉnh thoảng bạn có thể sơ suất gây ra lộn xộn, nhưng điều đó không phá hỏng mối quan hệ. Bạn có các nguồn dự trữ để bổ sung. Người ta vẫn tin vào thiện ý của bạn. Họ hiểu rõ con người thực của bạn như thế nào.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét