Hành động dũng cảm

   Khi nói đến "sự dũng cảm", chúng ta thường dễ nghĩ đến những sự kiện kịch tính, bất thường như là chuyển tài liệu đi qua vùng địch chiếm đóng, vật lộn với căn bệnh chết người, hay lao vào ngôi nhà đang bốc cháy để cứu một đứa bé. Nhưng nhiều khi hành động dũng cảm nhất là những hành động diễn ra trong khoảnh khắc giữa tác nhân và phản ứng, khi chúng ta đưa ra các quyết định trong cuộc sống hàng ngày.

   Để trở thành con người tiến bộ, để chấm dứt việc chuyển tiếp các xu hướng tiêu cực giữa các thế hệ, và để lựa chọn hành động dựa vào các nguyên tắc về phẩm giá và coi trọng con người, đòi hỏi phải có một sự dũng cảm lớn. Để trung thực, xem xét các động cơ sâu kín của bản thân, và để không đếm xỉa đến những cái cớ và những lý sự ngăn cản bạn sống trung thực với bản thân mình, đòi hỏi phải có sự dũng cảm. Để sống dựa vào nguyên tắc, dù biết rằng sự lựa chọn đó của bạn có thể không được người khác tán thành hay ủng hộ, đòi hỏi phải có sự dũng cảm. Để có thể nhận thức được rằng bạn lớn hơn tâm trạng của bạn, lớn hơn suy nghĩ của bạn, và rằng bạn có thể kiểm soát được tâm trạng và suy nghĩ của mình, đòi hỏi phải có sự dũng cảm.
   Rebecca: Có một lần, tôi quyết định tham dự một cuộc hội thảo kéo dài một tuần. Tôi có những kỳ vọng rõ ràng về những điều mình sẽ hoàn thành - đặc biệt đối với một số mục tiêu cá nhân thuộc Phần tư thứ II mà tôi đã có kế hoạch làm trong thời gian hội thảo và sau đó.
   Nhưng tôi vấp phải xung đột ngay ngày đầu tiên của hội thảo khi tôi được yêu cầu hỗ trợ cho một số hoạt động của những người tham dự hội thảo. Tận đáy lòng mình, việc đóng góp cho thành công của người khác tại hội thảo này bằng cách thực hiện trách nhiệm đó rất phù hợp với những giá trị và nguyên tắc của tôi. Càng nghĩ về điều này bao nhiêu, tôi càng nhận thấy đó là điều tôi cần phải làm bấy nhiêu. Nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy bực bội vì tôi nghĩ việc này sẽ làm đảo lộn kế hoạch và dự kiến của mình.
   Tôi chấp nhận trách nhiệm đó...nhưng cảm thấy mình chịu nhiều áp lực và lo lắng, chạy hết việc này sang việc kia, cố gắng đáp ứng những yêu cầu của người khác, và cảm thấy khó chịu hơn khi thấy mình không có thời gian để làm những việc mình đã lên kế hoạch.
   Giữa những lúc có cảm giác tiêu cực này, tôi nhớ ra một thời khắc đặc biệt khi tôi dừng lại và suy nghĩ, "Khoan đã, mình không cần phải sống với sự buồn bực này. Mình đã có quyết định làm những điều mình cho là cần phải làm, nhưng điều đó không có nghĩa là mình phải chịu đựng tất cả sự lo lắng và căng thẳng này. Mình có thể chọn cách khác".
   Tôi thở sâu và quyết định lựa chọn phản ứng của mình trước tình huống đặt ra. Tôi quyết định cho qua đi tất cả những sự lo lắng, bận tâm do sức ép bên ngoài, sự lo âu về những việc sẽ không hoàn thành. Trong đầu tôi, vang lên những lời "Mình chọn cách khác, mình chọn cách khác!"
   Khi đó tôi cảm thấy mọi sự lo lắng tiêu cực và bực bội không còn nữa. Thay vào đó, tôi cảm thấy một quyết tâm âm thầm để đương đầu một cách dũng cảm với những thách thức, để làm những điều tôi thấy mình cần phải làm, và cho qua đi những thứ khác.
   Đây không phải là quyết định một lần rồi thôi. Tôi phải xem xét lại nó nhiều lần trong tuần khi tôi cảm thấy có sức ép và sự lo lắng quay trở lại - thật dễ dàng bị những thứ này lôi kéo! Nhưng mỗi lần như thế, tôi dừng lại và tự nhủ  "Mình chọn cách khác!", và tôi càng làm càng cảm thấy mình trở nên mạnh mẽ hơn.
   Có lúc tôi nghĩ việc coi những hành động này là "dũng cảm" thì có vẻ hơi quá tự tin. Nhưng càng nghĩ tôi càng thấy rằng phải có sự dũng cảm mới có thể làm những điều mình thấy cần phải làm vào thời khắc phải có sự lựa chọn - và cho qua đi tất cả những lý do, lý sự và sự thanh minh, hay lối tư duy "giá như"...cản trở cho việc đưa ra quyết định như vậy.
   Khi nhìn lại, tôi hiểu rằng nếu như tôi từ chối nhiệm vụ đó, tôi có thể đã cảm thấy khó chịu và có cảm giác giả tạo trong suốt tuần lễ đó. Như thực tế đã diễn ra, sự trải nghiệm của tôi thật thú vị, tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, đổi mới hơn tôi đã nghĩ.
   Emerson từng nói: "Những điều chúng ta kiên trì làm sẽ trở nên dễ dàng thực hiện hơn; đó không phải do bản chất sự việc đã thay đổi, mà là do năng lực hành động của chúng ta đã tăng lên". Khi chúng ta biết tự chất vấn, lắng nghe thành thực và hành động dũng cảm, chúng ta sẽ xây dựng nên năng lực sống một cuộc sống dựa vào nguyên tắc.
   Theo thời gian, việc lắng nghe và sống theo lương tâm sẽ trở thành thói quen cơ bản của con tim. Thay vì sống bằng lý sự, trong nỗi lo sợ, cảm giác tội lỗi hay bực dọc, chúng ta sẽ sống với sự thanh thản trong lòng rằng hàng ngày, hàng giờ chúng ta đang ưu tiên cho điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Cũng giống như thiết bị cảnh báo phát ra tín hiệu khi một chiếc máy bay chạy trệch khỏi đường băng, lương tâm cảnh báo cho chúng ta mỗi khi cuộc sống của ta mất đi sự liên kết với các nguyên tắc "chính Bắc". Những sai lầm cũng là những người thầy của chúng ta. Cuộc sống sẽ trưởng thành theo đường xoắn ốc khi chúng ta học hỏi ngày càng nhiều hơn nguyên tắc "chính Bắc".

0 nhận xét:

Đăng nhận xét