Cái giá của mô thức độc lập

   Khi chúng ta tìm cách thỏa mãn các nhu cầu và hoàn thiện các năng lực thông qua một thành tựu độc lập - theo mô thức đường thẳng, chỉ theo thời gian tuần tự - thì cuộc sống đôi khi giống như dùng bữa ăn trong quán ăn tự phục vụ theo giờ (smorgasbord). Vì thời gian có hạn nên chúng ta phải tối đa hóa sự thỏa mãn của mình, càng thử nhiều món càng tốt. Chúng ta lao nhanh vào xếp hàng, giành giật được càng nhiều món càng tốt. Chúng ta biến mình thành những kẻ muốn hưởng thật nhiều trải nghiệm và cảm giác.
   Chúng ta sống gấp. Việc duy trì lối sống lành mạnh đòi hỏi quá nhiều thời gian và sức lực, nên chúng ta ăn những gì mình thích, làm những gì mình muốn, làm việc đến kiệt sức và sau đó nhờ đến các chuyên gia y tế để hàn gắn các mảnh vỡ. Sự an toàn kinh tế trở thành việc tối đa hóa lợi nhuận, bất chấp ý nghĩa hay phương tiện.
   Chúng ta vội vã trong quan hệ yêu thương. Chúng ta mang tư tưởng ăn xổi ở thì trong các mối quan hệ, thường để lại hậu quả là những số phận bi đát, những cuộc đời tan vỡ. Chúng ta muốn có hạnh phúc từ hôn nhân, nhưng lại không chịu cam kết về tình cảm để sống một cuộc sống có mối quan hệ tương thuộc phong phú, có sự phục vụ vị tha, có sự nhạy cảm và không ngừng hoàn thiện tính cách để làm cho mối quan hệ đó lớn mạnh. Chúng ta sản sinh ra những mầm non của xã hội, nhưng chúng ta lại không bỏ thời gian và sức lực cần thiết để nuôi dạy, yêu thương và lắng nghe chúng. Chúng ta chỉ tận hưởng một vài kết quả của các mối quan hệ gần gũi nhất với chúng ta, nhưng không có thời gian dành cho các mối quan hệ khác hay cho tình yêu thương rộng lớn hơn.
   Chúng ta vội vã trong học tập: Không có thời gian dành cho đối thoại sâu sắc, cho mối quan hệ tương tác có ý nghĩa với người khác, học tập chỉ là sự tiếp nhận hời hợi. Chúng ta đi sâu vào các kỹ năng, phương pháp và kỹ thuật mà không hiểu sâu về các nguyên tắc giúp chúng ta hành động trong nhiều tình huống khác nhau.
   Chúng ta vội vã để lại một di sản danh nghĩa. Chúng ta bỏ ra vài đô la vào chỗ này, vài đô la vào chỗ kia, và đó là sự đóng góp "cố định" nhất thời vào lúc này hay lúc khác, nhưng không phải lâu dài. Ở đây không có cam kết thực sự, không có ý thức bao trùm về mục đích và sự cống hiến trong cuộc sống của chúng ta.
   Như nhiều nhà khoa học xã hội và các bình luận đã chỉ ra, mô thức độc lập hấp tấp này là nguyên nhân tạo ra sự mất cân bằng lớn trong xã hội của chúng ta. Để thu được nhiều quả trứng vàng, chúng ta đang giết chết chính con ngỗng đẻ ra các quả trứng vàng đó. Chúng ta bận rộn đến mức không quan tâm chăm sóc đến năng lực sản xuất của chúng ta, và bằng chứng của việc này có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi quanh chúng ta - như các khoản nợ quốc gia, các vấn đề y tế, nền kinh tế thế giới, sự thiếu thiện chí của thị trường chứng khoán Wall Street trong việc đầu tư vào các dự án phát triển dài hạn.
   Cha đẻ của công trình nghiên cứu hiện đại về stress, Hans Selye, so sánh việc tập trung vào thành tích cá nhân cũng giống như "sự phát triển của tế bào ung thư, mà đặc điểm nổi bật của nó là chỉ quan tâm đến bản thân nó. Do vậy, nó ăn vào các bộ phận khác của cơ thể cho đến khi giết chết chính cơ thể đó - và đó là sự tự sát sinh học, vì tế bào ung thư không thể nào sống được nếu không dựa vào chính cái cơ thể mà nó đã khởi xướng quá trình phát triển vô trách nhiệm và ích kỷ của nó". Ở mức độ nào đó, việc này giống như chúng ta đang leo trên chiếc thang bắc nhầm bức tường. Chúng ta sống với ảo tưởng của tính độc lập, nhưng mô thức đó không tạo ra kết quả cuộc sống có chất lượng như chúng ta mong muốn.
   Để thay đổi kết quả, chúng ta phải thay đổi mô thức.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét