Những người lắng nghe và sống theo lương tâm không đi tìm sự thỏa mãn bằng viên kẹo bọc đường của thói quen khẩn cấp, không tìm cách làm hài lòng người khác, hay tìm kiếm sự an toàn của mình từ sự bận rộn suốt ngày không một giây nhàn rỗi. Tuy vậy, họ lại cảm thấy thật sự mãn nguyện - ngay cả vào lúc có nhiều khó khăn và thử thách - và mỗi tối họ đi ngủ với niềm tin rằng họ đã làm những điều quan trọng nhất mà họ phải làm trong ngày. Họ cảm nhận được sự bình yên sâu sắc trong tâm hồn và một cuộc sống có chất lượng. Họ không mất thời gian cho việc lý giải, đấu tranh với bản thân, đổ lỗi hay lên án người khác. Họ có một ý thức gần như thiêng liêng về bổn phận đối với vai trò của họ - một ý thức về trách nhiệm cống hiến vì chất lượng cuộc sống của người khác. Họ luôn vững vàng vào những thời khắc khó khăn. Họ giữ sự cân bằng vững chắc trong Tài khoản Chính trực cá nhân của mình.
Điều bất ngờ là, với tất cả những hậu quả tiêu cực của việc làm trái với lương tâm, thỉnh thoảng chúng ta lại lựa chọn cách làm đó.
Stephen: Gần đây, khi tôi bước lên chiếc xe taxi tại một thành phố ở Canada, nhân viên phục vụ khách sạn nói với tài xế: "Làm ơn đưa Dr. Covey ra sân bay". Người lái xe taxi cứ nghĩ tôi là bác sỹ, nên anh ta bắt đầu kể cho tôi nghe các vấn đề sức khỏe của mình. Tôi đã cố giải thích với anh ta rằng tôi không phải là bác sỹ, nhưng vì trình độ tiếng Anh hạn chế nên anh ta không hiểu tôi nói gì. Thế là tôi cứ phải ngồi nghe anh ta nói.
Anh ta càng nói, tôi càng nhận ra rằng vấn đề mà anh ta đang cố giải thích về cơ bản là do sự thiếu chính trực của anh ta gây ra. Anh ta đang sống một cuộc sống giả dối - nói dối và lừa gạt. Mối lo lắng lớn nhất của anh ta là bị cảnh sát bắt giữ. Điều đó ảnh hưởng đến sức khỏe của anh ta. Tôi ngồi ghế sau không có dây an toàn còn anh ta thì đang nói về cách trốn tránh cảnh sát khi cho xe lao trên đường cao tốc.
Ngay cả khi xe đã đến sân bay, anh ta vẫn còn nói (và tôi phải cố hiểu thứ tiếng Anh bồi của anh ta): "Tôi sẽ đi tìm hành khách khác, và tôi sẽ không tuân theo quy tắc ngồi chờ xếp hàng hai tiếng ở đây. Tôi biết cách giành giật khách". Rồi nét mặt anh ta trở nên căng thẳng. "Nhưng nếu bị cảnh sát tóm, tôi sẽ gặp rắc rối to. Tôi sẽ bị giữ bằng lái xe. Ông nghĩ sao hả bác sỹ?".
Cuối cùng tôi nói với anh ta: "Anh không nghĩ rằng nguyên nhân chính của tất cả mọi sự căng thẳng và áp lực này là do chính anh không trung thực với lương tâm mình? Trong thâm tâm anh biết mình phải làm gì chứ?".
"Nhưng tôi không thể kiếm sống theo cách đó!".
"Thế niềm tin của anh ở đâu? Hãy đặt niềm tin của anh vào các nguyên tắc chính trực. Anh sẽ cảm thấy thanh thản và sự tỉnh táo sẽ trở lại với anh."
Hình như có điều gì đó chạm vào chiều sâu trong lòng anh ta. Anh ta trở nên cởi mở và chịu lắng nghe hơn.
"Ông nghĩ có thể làm được điều đó chứ?".
"Tôi hoàn toàn tin vào điều đó. Nhưng anh cần phải cam kết với lòng mình. Hãy làm thế nào đó để sống theo các quy luật cơ bản của cuộc sống vốn là nền tảng của mọi nền văn minh. Đừng có lừa gạt người khác. Đừng có nói dối. Đừng có ăn cắp. Hãy biết tôn trọng người khác."
"Ông có thực sự tin rằng những điều đó sẽ có ích?"
"Tôi tin như vậy".
Cuối cùng, anh ta còn từ chối không nhận tiền boa của tôi. Anh ta ôm chầm lấy tôi và nói: "Tôi sẽ làm như vậy. Tôi đã cảm thấy đỡ hơn rồi".
Ai cũng biết điều đó. Tại nơi sâu thẳm của tâm hồn, họ biết rõ mình phải làm gì. Họ biết rõ điều đó sẽ cải thiện chất lượng cuộc sống. Thử thách ở đây là làm thế nào nâng cao tính cách và năng lực để lắng nghe nó, sống theo nó - hành động với sự chính trực vào thời khắc lựa chọn.









0 nhận xét:
Đăng nhận xét