Học hỏi từ cuộc sống

   Roger: Trong khi tư vấn cho một công ty lớn nhiều năm trước đây, tôi có dịp làm việc và trở thành bạn với một nhà tâm lý học đã lớn lên tại thành phố New York. Do chúng tôi hay gặp nhau trong cùng một nhóm làm việc, nên tôi thường được nghe anh kể chuyện về việc anh và bạn đồng nghiệp tiến hành thí nghiệm với các con chuột trong các đường rãnh quanh co như mê cung. Họ đặt con chuột vào một đầu của đường rãnh, đặt thức ăn ở đầu kia rãnh rồi quan sát con chuột chay quanh quẩn cho đến khi nó tìm ra thức ăn. Lần sau khi đặt con chuột đó vào, thì nó ít chạy quanh quẩn hơn và chạy đến chỗ để thức ăn nhanh hơn. Sau một lúc, nó lao nhanh qua đường rãnh và chạy đến ngoạm vào mẩu thức ăn chỉ trong vài giây.
   Sau đó họ lấy thức ăn đi. Rồi đặt con chuột vào, cứ mỗi lần như thế nó chạy thẳng vào cuối đường rãnh. Nhưng không lâu sau, nó nhận ra không còn thức ăn ở đó và thôi không chạy nữa.
   "Đó là sự khác biệt giữa con chuột và con người", người bạn của tôi nói. "Con chuột thì dừng lại".
   Mặc dù bình phẩm của anh  chỉ để nói đùa, nhưng điểm mấu chốt mà nhà tâm lý học này đưa ra là rất đúng với thực tế. Chúng ta thường bị sa vào những con đường mòn, những công việc buồn tẻ hàng ngày, những khuôn mẫu và thói quen vô tích sự. Chúng ta không ngừng làm những việc lặp đi lặp lại, hết tuần này qua tuần khác - đấu tranh với thói xấu cũ, nhược điểm cũ, lặp lại những sai lầm cũ. Chúng ta không thực sự học hỏi từ cuộc sống của chúng ta. Chúng ta không dừng lại để tự hỏi: Mình học được gì từ tuần lễ này để tuần sau không lặp lại những việc làm vô tích sự?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét